Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

"Vẫn Là Người Dưng"-- "Trách Nụ Tầm Xuân"
Thơ Trần Đan Hà


 

“Vẫn Là Người Dưng”

Chiều xưa
Qua ngõ… “người dưng”
Thấy tóc thề phủ
Sống lưng trang đài
Nàng ngồi  
Mơ chuyện tương lai
Hương hoa lối cũ
Tàn phai mấy lần ?
Bước chân cảm thấy
Phân vân…
Nghe xao xuyến ngỡ
Tràn dâng hương trời
Biết không…
Anh vẫn một đời
Níu giây phút ấy…
Chẳng rời lòng yêu
Quên sao được
Những buổi chiều…
Hình như “không dám”
Nói điều… “ thiết tha”
Bây chừ
Chốn cũ cách xa
Và… “Con người ấy”
Vẫn là… “Người Dưng”
(Xem như
Ngày ấy chưa từng…
Để an ủi một chuyện lòng
Chiều xưa… !)

 

 

 

“Trách Nụ Tầm Xuân”

Trèo lên cây bưởi hái hoa
Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân”
(ca dao)

Anh ngồi
Suy nghĩ nhiều lần
Phải đây là bệnh
“Tâm thần” hay không ?
Yêu người
“Lúc hãy còn không”
Tình chưa dám ngỏ
“ Để lòng ngó theo”
(“Ngày xưa
Không dám leo trèo
Phận mình sợi chỉ
Đem treo chuông vàng”!)
Bây chừ
Nuối tiếc, trách than…
“Đáng đời”… còn muốn
Khuyên can thế nào ?
Thôi thì
Cứ nghĩ ca dao
Dệt thêu lắm chuyện
Vịn vào đó thôi
Để mà
Răn dạy cuộc đời
Đừng bao giờ để
“Thiên thời”… trôi nhanh
“Hảy yêu cái thuở còn xanh
Và can đảm nói lời anh yêu nàng !”

Trần Đan Hà

 

Trở lại Đầu Trang

Trở Về Trang Thơ