Dưới hàng cây lá nõn
Tôi ngồi soi bóng tôi
dưới dòng sông phẳng lặng
Như soi thấy cuộc đời
Mỉm cười trên đôi môi
Ngỡ như lòng băng hoại
Vì hình ảnh cuộc đời
Gầy hơn cây cỏ dại
Tôi vẫn còn ái ngại
Chưa dám nhìn em lâu
Sợ giọt sương trên lá
Rơi xuống ướt vai sầu
Tôi soi đời hoang vắng
Xuống tình em muộn màng
Ngỡ như từng giọt nắng
Rơi xuống lòng hoang mang
Nắng rơi mòn nẻo nhớ
Mây chùng xuống ngõ quên
Sương long lanh hạt vỡ
Tôi ngồi tựa giấc phiền
Dưới hàng cây lá nõn
Giờ không còn bên em
Ngồi ghi bao kỷ niệm
Lên trang đời chưa quên
Nơi đây hình bóng cũ
Đã phai nhạt trời chiều
Tình như cơn nước lũ
Đang xé nát lòng yêu
Thôi đành về nhốt kín
Tâm sự vào chiêm bao
Ủ tình buồn cho chín
Dành dụm đời mai sau ! Trần Đan Hà |