| |
Phương Xa
Ngõ buồn trải ngập lá vàng
Bước chân giờ vẫn lang thang xứ người
Cuộc đời như giọt sương rơi
Thấm lâu làm nhạt phai rồi tuổi xuân
Ngày xanh như ánh phù vân
Nên lòng còn vẫn nghe chừng xót xa
Ngồi nhìn kỷ niệm phai nhòa
Với tình em cũng phương xa lạc loài
Mấy mùa lá đã vàng phai
Trải đường mơ ước tương lai ngút trời
Đêm về lạnh ánh sao rơi
Nghe thương nhớ vẫn cạn lời thiết tha
Bước chiều đơn điệu trôi qua
Chạnh niềm cố quốc ngùi sa giọt phiền
Thương đời còn mãi truân chuyên
Vẫn chưa yên giấc mộng triền miên trôi
Ngày xanh hiu quạnh mất rồi
Ngõ hoang vắng đợi người nơi dặm dài
Lời buồn vọng đến tương lai
Tôi nghe đời vẫn miệt mài phương xa!
|
|
Ngỡ Ngàng
Trông vời
Hiu quạnh âm hao
Lung lay cánh gió
Lao xao tiếng rừng
Ngỡ ngàng
Như thể chưa từng
Trông mây đỉnh thấp
Giờn vừng trăng chênh
Hàng cây
Ngữa mặt lênh đênh
Ướt sương chiều đổ
Thêm xanh xao gầy
Đời ta
Còn mãi lưu đày
Rã rời tuổi ngọc
Thêm gầy dáng xưa
Nhỡ mai
Trời có đổ mưa
Lấy gì che đắp
Cho vừa tình em ? Trần Đan Hà |