Đi mang theo nỗi nhớ
Nhưng không đủ hình hài
Nên giờ đây nỗi nhớ
Đã trở thành quái thai
Đôi khi muốn vẽ lại
Hình ảnh một quê nhà
Em thơ đùa trước ngõ
Với bóng dáng mẹ già
Có vườn cau bụi chuối
Có con sông bờ đê
Có nương dâu ruộng lúa
Có tiếng mõ trâu về…
Nhưng quê hương bây giờ
Trải bao mùa lửa loạn
Thiêu rụi những ước mơ
Thêm điêu tàn gậy guộc
Nỗi nhớ chừ lem luốc
Nên không rõ hình hài
Thôi cũng đành để vậy
Cho nét vẽ dần phai
Đi mang theo nỗi nhớ
Cùng nỗi buồn chia xa
Nghe như tim rạn vỡ
Theo từng khắc trôi qua
Ngày tan theo nỗi nhớ
Đêm đọng lại nỗi buồn
Cuộc đời đang bước vội
Tan trong cõi vô thường
Ngày sau làm sao biết
Đời còn không giấc mơ
Gom thành trang kỷ niệm
Dệt thêm mấy vần thơ
Cho tấm lòng đơn sơ
Đón tình xanh diệu vợi
Để thắp sáng đường về
Nơi người xưa chờ đợi! Trần Đan Hà |