Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Thương Bóng Quê Nghèo
Thơ Trần Đan Hà


 

 

 

 

 

Thương chút nắng đã vàng nơi quê củ
Bóng cha già trên đồng ruộng bờ dâu
Mồ hôi tưới luống cày xanh đồng lúa
Quên nhọc nhằn vì hạnh phúc dài lâu
Thành mãi vậy một đời cha tận tụy
Chưa bao giờ than thở đến một câu
Nơi đồng cạn với đồng sâu nắng cháy
Đem ấm êm trang trải đến gia đình
Mùa đông tới cha ngập ngừng giá lạnh
Áo không che ấm giấc buổi cơ hàn
Mái tranh nghèo gió lung lay thổi mạnh
Nhưng vẫn cười hiền đâu ngại khó khăn
Quê hương tôi vùng đất cằn sỏi đá
Dân tuy nghèo chỉ khoai sắn cầm hơi
Nhưng làng xóm vẫn có mùa xuân đến
Nên tình quê thắm thiết tựa mây trời
Ngày chinh chiến tràn lan trên quê mẹ
Bỏ ruộng vườn mà ruột thắt dao châm
Tìm đường sống xuôi vào nam hối hả
Dắt dìu nhau cho qua cảnh cơ cầu
Bom đạn vẫn đổ trên đầu oan nghiệt
Sống chết còn trong kẻ tóc đường tơ
Ngồi nhớ lại dấu tang thương chỉ biết
Ngậm ngùi nghe tan nát đến bao giờ
Dân chạy loạn dấn thân vào cuộc lữ
Bỏ cửa nhà vườn ruộng lại hoang vu
Nhưng khi đến miền Nam nơi trù phú
Vẫn chưa sao thoát khỏi cảnh ngục tù
Giờ nhớ lại vẫn thương sao tình cảnh
Tang tóc phủ trùm quê mẹ điêu linh
Bao chua xót ngậm ngùi lòng canh cánh
Mong một mai thăm lại chốn quê tình!

Trần Đan Hà

 

Trở lại Đầu Trang

Trở Về Trang Thơ