Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Làm Thơ -- Đưa Em Về Cuối Hạ
Thơ Trần Đan Hà


 

Làm Thơ

Yêu em mới biết làm thơ
“rồi làm miết… đến bây giờ quen tay”
 Chứ anh đâu học nghề nầy
 văn chương chữ nghĩa là thầy đói cơm

Dẫu rách nhưng đời vẫn thơm
vì anh có một tâm hồn… rất thơ!
Yêu em mới biết mộng mơ
biết trồng cây thẩn, cây thờ, cây si…

Biết học sẽ đến ngày thi
biết đi, biết đứng, biết qùy…vân vân
Yêu em mới biết ân cần
gió xin đừng thổi xa dần…thuyền mơ

Yêu em mới biết dại khờ
biết gian dối, biết tình cờ… chia tay
Yêu em mới biết có ngày
ra vào than thở: “lóng rày mình ên”!

Biết tình đời rất đảo điên
vẫn lăn vào trút ưu phiền… cho thơ
Dẫu tình em có hững hờ
kiếp tằm anh nguyện nhã tơ cho đời

Cho tình đẹp mãi ước mơ
cho lòng thanh thản đợi chờ tương lai
Mai sau đời có tàn phai
tình em vô lượng vẫn hoài nâng niu

Làm thơ phụng hiến tình yêu
dẫu đời như áng mây chiều vẫn vơ
Thả hồn theo gót… nàng thơ
tình dâu bể vẫn đợi chờ…yêu em!

Trần Đan Hà

 


Đưa Em Về Cuối Hạ

Đưa em về (..) cuối hạ
Gió thổi chiều lên cao
Tóc thề em buông thả
Ta bổng thấy ngọt ngào

Đưa em về cuối hạ
Đường hoa phượng rơi đầy
Xác hoa màu đỏ ối
Như ráng nhuộm đường mây

Đưa em về cuối hạ
Nắng vàng lên áo em
Hương xưa gây niềm nhớ
Đời ta rét mướt thêm

Đưa em về cuối hạ
Là biết tình chia xa
Gió bay chiều chiếc lá
Cuốn theo dáng ngọc ngà

Đưa me về cuối hạ
Con đường nằm đơn côi
Ngỡ như đưa người lạ
Một thoáng đã xa rồi

Đưa em về cuối hạ
Ta ngược về bến không
Nghe như hồn hóa đá
Với cõi lòng niêm phong

Đưa em về cuối hạ
Ta ở lại phương nầy
Nhìn dáng em chừ đã
Trôi theo rặng liễu gầy!

Trần Đan Hà

 

Trở lại Đầu Trang

Trở Về Trang Thơ