Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Chiều Xuân Nhớ Về
Thơ Trần Đan Hà


 

 

 

 

 

Ngoài kia biển nắng đã chiều rất đẹp
mây tím vàng đang trải lụa trên cao
lòng chợt thấy xôn xao lên niềm nhớ
khung trời xưa, kỷ niệm cũ, năm nào

Nơi phương chốn có bạn bè đàn đúm
chuyện trên trời, dưới đất cũng vui tai
cũng có đứa chưởi thề đời khốn nạn
chiến tranh hoài làm thui chột đời trai

Nhưng lại có tình em thơm bông bưởi
áo trắng đơn sơ mộng ước đong đầy
em tha thướt lúc tan trường chung lối
như đàn cò bay trắng giữa chiều mây

Ai cũng ngỡ quê nhà ngày thống nhất
sẽ hòa bình giữa kẻ thắng người thua
nhưng đâu biết mẹ con thân lang bạt
cha tập trung cải tạo những mút mùa

Nay khuất cách biết lấy gì nương náu
mộng ngày xưa còn hiu hắt bên lòng
đường về khó đã ngàn trùng thiên lý
nỗi nhớ hằn lên mắt lệ thương mong

Tìm đâu thấy bóng ngày xưa thân ái
đứng xa trông hun hút một trời quê
chợt ngó lại em trở thành sương phụ
vì người đi chinh chiến mãi không về  

Ngày xa lắm đời buồn hơn màu nắng
khi ngùi trông hắt vợi bóng trời chiều
hiu quạnh quá xuân về không cánh én
ngỡ như ngày chìm khuất giữa cô liêu

Mùa đang đến gió ngoài kia thổi lạnh
mây âm thầm chìm nổi một màu tang
đời đã lạc thương chim trời mỏi cánh
đang trôi dần về một phía không tên

Nhưng may mắn còn tự do để được
suy niệm lại đời: còn, mất, hơn, thua
và dành dụm cho đời từng giây phút
ngồi nhớ về khung trời cũ, em xưa...!

 

   Trần Đan Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trở Về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang