Anh trót đã hơn mười năm phiêu bạt
Ôm tình quê trong nổi nhớ ngút ngàn
Phía đại dương còn xanh màu bát ngát
Con sóng còn vổ mãi giữa hồng hoang
Đôi khi chợt nhìn ngang lòng phố thị
Thấy tóc xưa bay loạn giữa chiều Thu
Tay hờ hững đếm thời gian hoang phí
Trót tiêu pha tuổi mộng đến không ngờ
Kỷ niệm cũ về ngang con phố nhỏ
Như luống đời tắm mát giọt mưa sương
Anh cất giữ suốt đời trong khốn khó
Dù mai sau nắng lụa có phai hường
Thời gian chảy về đâu dòng suốt mát
Để hôm nay anh cất bước đi tìm
Lần theo dấu quê hương ngày đổ nát
Trải bao mùa lá rụng vẫn nguyên trinh
Tình mới đó đã ngút ngàn sương khói
Nghe nỗi đau quạnh hút buổi chia lìa
Chân đã nặng qua mấy lần đau mỏi
Vẫn chưa tìm hạnh phúc cuối trời kia
Anh mơ ước ngày về thăm quê cũ
Tìm lại con đường ngập lá me bay
Nơi anh có những chuỗi ngày ấp ủ
Mộng xanh như tình ngủ giữa hương say Trần Đan Hà |