Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Phương Trời Thương Nhớ
Thơ Trần Đan Hà


 

 

Ở phương đó xuân có về như thuở
Cả một tháng giêng dành để ăn chơi
Lũ trẻ đầu làng đùa khoe áo mới
Ngọt biết bao tiếng hát ở trên đời

Ở phương đó sông có còn chở nước
Đem phù sa về bồi đắp ruộng nương
Hay dòng cạn như mẹ khô nuớc mắt
Khóc đàn con chừ lưu lạc trăm phương

Ở phương đó còn màu mây cố quận
Trăng có còn rót sửa xuống vườn khuya
Hay lá khép che cuộc đời tủi hận
Vì vườn sau không một bóng chim về

Ở phương đó còn cây đa bến cũ
Mỗi trưa hè tỏa mát xuống bờ đê
Và con đò xưa có còn đưa khách
Hay hoang vu từ dạo ấy giặc về

Ở phương đó chiều có về chầm chậm
Ngôi chùa xưa có còn vọng tiếng chuông
Và đêm đêm vang lời kinh cầu nguyện
Hay âm thầm với bao nỗi tiếc thương

Ở phương đó lũy tre xưa còn gió
Ru chiều về theo tiếng võng nhẹ đưa
Túp lều tranh có ấm từng sợi khói
Và mẹ già còn tựa cửa ngóng trông

Ở phương đó ve có sầu nắng hạ
Cánh phượng gầy còn nhuốm ráng chiều pha
Khi xa vắng ta đã hoài mơ ước
Nhưng giờ đây còn phiêu bạt phương xa

Ở phương đó có biết rằng ta vẫn
Sống bơ vơ theo ngày tháng nhiêu khê
Cây có cội nước có nguồn đã hẳn
Nên thiết tha biết mấy một mai về!

Trần Đan Hà

 

 

 

Trở lại Đầu Trang

Trở Về Trang Thơ