Bên kia thấy bóng chiều rơi xuống phủ
đứng nơi đây nghe mộng cũ phai nhòa
lòng vẫn lạnh như biển đêm không đáy
ướt lưng trời tha thướt bóng mây qua
Mây lặng suốt bay ngang trời khuất tịnh
thả hương chiều lên hồn buốt trăm năm
sương đã nặng những giọt buồn vây kín
một phương tình đơn lạnh bước ăn năn
Đời trôi dạt tuổi chiều ngang qua chóng
khi quê hương mất hút tận phương trời
đêm chìm khuất dưới mây sầu bay lạnh
buổi xa người nghe lòng cũng chơi vơi
Bây giờ biết tìm đâu nguồn tâm lượng
xanh tuổi thơ thơm ngát mộng lên đầy
con đường làng bên hàng cây gió lộng
thả cánh diều bay bổng đến cung mây
Buổi tan trường ngang lối về vàng nắng
gió lùa căng áo mộng trắng nguyên trinh
khung trời cao như ngập ngừng yên ắng
áng mây qua vương vạt nắng gieo tình
Nơi dòng sông bên hàng cây xanh mát
nghe râm ran giai điệu tiếng ve buồn
trời mùa hạ trải hương hoa thơm ngát
lên khung chiều tha thướt bóng cô thôn
Qua mùa hạ thấy xanh xao hồn phượng
buổi vào thu đọng giọt nắng hanh vàng
đường áo lụa tung bay như cánh bướm
đẹp những lòng mở hội đón xuân sang
Ngày khuất bóng hút mờ theo bước nhỏ
sương xuống chờ cỏ mướt dưới cành lê
anh mong thấy khung trời xanh mộng đó
vườn quê xưa ngóng đợi bóng chim về !
Trần Đan Hà |