Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Đêm K4 Long Khánh - Xuống Phố - Phố Cũ - Quán Phở
Thơ của Trang Y Hạ


 

 

 

 

ĐÊM K4 LONG KHÁNH

Những con rệp ẩn mình trong kẽ gỗ
Đêm mò ra tâm sự với người Tù...
Trời bên ngoài gió nuí lạnh âm u,
Chăn thiếu thốn, co lòng không đù ấm!

Đi "Caỉ taọ" ngôn từ nghe lạ lẫm:
Đứa chăn trâu lên lớp dạy ông Thầy;
Xem mạng người nhẹ hơn cã cỏ cây;
Tranh nhau xéo như một bầy quỷ dữ.

Thân Caỉ taọ chịu khổ đau trăm thứ:
Hơi thở ra toàn những sắn cùng khoai;
Muối quanh năm ướp thân xác mặn mòi;
Rau rừng độn cho đầy bao tử đói!

Nơi Cài tạo rắn không sao sống nổi:
Cóc,Nhái kia đã tuyệt chủng lâu rồi;
Chuột, thổ long tìm cách trốn xa khơi;
Lòai rau dại bơ phờ-thêm tàn tạ!

Vắt sức lực đào ao rồi chẻ đá !!!
Làm quanh năm không thấy ánh mặt trơì
"Lao dộng là vinh quang"- đến tã tơi
Thân còm cõi bày bộ xương cách trí

Bắt "học tập"nghe toàn lời hoa mỹ:
"Nào cơm no,áo ấm tựa Thiên đàng;
Không còn người bóc lột,kẻ lang thang;
Mai mốt nọ quyết tiến lên Xã Nghĩa"

Nằm trăn trở,nghỉ suy mà thấm thía
Thương vợ con cơ cực ở quê nhà
Thăm nuôi chồng mòn mỏi mấy năm qua
Cố chờ đơị-Biết có ngaỳ đòan tụ!

Quê hương Việt mây đen đang vần vủ
Tự do bay,Công lý cũng thăng rồi!
Cha,Mẹ gìa sương trắng phủ đơn côi
Thân Cải tạo làm sao về vuốt mặt

Đêm K4 ru nổi buồn hiu hắt
Tiếng kẻng vang giục gĩa một ngày dài
Đưa mắt nhìn ánh sáng buổi ban mai
Niềm hy vọng lại bắt đầu như thế!

Đất đá ong chưa bao giờ thấm lệ;
Thấm mồ hôi,thấm máu của người tù
Lê chân cùm quằn quại sắt chữ "U"
Từ " NHÀ ĐÁ đến CHUỒNG BÒ - DẪY TRẠI ! "

Người tù chết - xót thương người ở lại
Mộ đìu hiu bên triền đá bơ vơ !
Nơi quê nhà vợ đợi với con chờ.
Nổi uất nghẹn dâng trào... không dám khóc !

Mắt bọn chúng nhìn người tù hằn học...
Những đòn thù tra tấn quá đau thương;
Những vết hằn còn in mãi trong xương.
Làm sao xóa dù thời gian đăng đẳng ?

Đêm K4 nổi hờn-đau-sâu lắng
Đời chiến binh buông súng gục trên đồi
Đêm đêm nhìn qua từng ánh sao rơi
Nghe xa xót thân phận tù cải tạo...!!!

 
TRANG Y HA
Thân tặng những anh chị em từng ở Trại
K4 Long Khánh

 

 

XUỐNG PHỐ
                              "Bất tri tam bách dư niên hậu
                               Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như"
                                                           Nguyễn Du

Bước chân xuống phố một chiều
Nhìn ra mới tỏ dáng Kiều thời nay.
Phấn son sắt lẹm chân mày,
Lẳng lơ-chàn chấu-níu tay-gọi mời...!

Kiều ơi - em khổ một đời!
Họa vô đơn chí - "Lầm người bán tơ"
Ba trăm năm tưởng phai mờ,
Hồn em lãng vãng, dật dờ làm chi?

Đọan trường một cuộc phân ly...
Đời em đã thấm sử thi Tiên Điền.
Caí vòng thế sự đảo điên!
Nợ tình chưa dứt, lụy  phiền laị mang.

Phôi pha chút phận hồng nhan
Mười lăm năm ấy là...Vàng đấy thôi!
Chiều nay xuống phố ta ngồi,
Chờ em - em maĩ xa xôi có về ?


Trang y Hạ (saigon 2000)

 

PHỐ CŨ

Xe cuộn vòng xoay nhìn chóng mặt
Phố xưa mưa nhỏ giọt Cà phê
Bạt che hiên gió lùa hiu hắt!
Lưu lạc mấy năm nay-nhớ về...

Phố này ngày trước nơi ta ở
"Giải tỏa"...ra đi sống ngoại thành!
Ngày trước bên nhà em-quán phở
Rau thơm, ớt đỏ...húp ngon lành!

Áo lửng em mang mây trắng quá...
Chiều lên sân thượng- ngắm hoa chiều
Bên này ta đứng trong mùa hạ
Gay gắt mổi ngày nóng...lửa thiêu!

Em cũng như ta rời phố thị,
Ly hương từ độ tuổi mơ đầy...!
Phương đó,bây giơ...em còn nghỉ...
Phố cũ- phai mờ theo gió mây!?


Trang y Hạ (Hàng Xanh tháng giêng 1999)

 

QUÁN PHỞ

Biết rằng em đã đi rồi
Sáng nay quán phở ta ngồi trông ra.
Phở thì...vẫn phở hôm qua
Mà sao thiếu chút đậm đà bấy lâu!?
Trách chi em bước qua cầu
Bấy lâu...vương vấn nổi sầu riêng ai.
Mừng em hạnh phúc lâu dài,
Nhớ người ăn phở,mắt cay cũng đừng...
Gío từ sông thổi rưng rưng,
Mây đen thấp lắm án chừng có mưa
Đò đầy hối hả quán thưa
Bước chân trĩu bóng người xưa đi rồi!


Trang y Hạ (Chánh Hưng Hưng phú 1989)


Trở lại Đầu Trang