Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Đôi Nạng Gỗ Đã Què
Thơ Trang Y Hạ


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 



 

 

 

 

 

 

 

 

Đôi nạng gỗ lại què như cái chân của tao
mấy chục năm lao đao, nên trầy vi  tróc vẩy!
tao ngủ, nó dựa vô tường nghe tao ngáy…
tao bệnh, tao buồn! bỏ một xó nó cũng làm thinh.

mày hiểu không!
tao thương lắm, bởi nó chẳng vô tình
tao chết, quẳng nó ra đường chắc gì có ai thèm lấy
tao thề sẽ không bao giờ ruồng rẫy
nương tựa vào nhau đi cho hết cuộc đời nầy!

những lúc mệt, ngồi bên vệ đường ngó mây.
cái chân trụ mỏi nhừ không thể nào bước nổi,
người ta đủ hai chân, nên người ta đi rất vội
còn tụi tao…ba chân vẫn cứ lẹt đẹt đàng sau!

đôi chân nạng, càng-ngày-càng-đau!
đã bó bột, bằng dây thun mấy lần rồi đó.
cũng phong trần như tao - đời sương gió…
đánh giặc bốn vùng, đếch sợ thằng nào đâu.

đôi nạng gỗ nay đã què, vết nứt càng sâu!
tao đè xuống, nẹp thêm vào miếng gỗ
bước hơi nặng, nhưng trông ra -ngồ ngộ…
cái nghĩa, cái tình, nên không thể rời nhau.

tuổi đời nó cũng lọm khọm như tao
lúc trở trời, xương giòn kêu răng rắc
dựa dẫm mà đi -buồn…cay cay… khóe mắt!
đến lúc sụm bà chè, không biết cậy nhờ ai?

mày có rảnh về đây giúp tao một tay
mổ ra hết - như một lần giải phẫu!
tân trang lại, sá gì chuyện tốt xấu
miễn giữ được cái tình “huynh đệ…” mấy mươi năm!

      Trang y hạ
     Viết thay thằng bạn thương binh

 


Trở về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang