Cọc nằm dưới đáy sông sâu
vạn năm đâu thể hoen màu thời gian
trở mình sóng biển thở than
bờ đêm từng bước dã tràng xót xa
cọc nghe vẳng tiếng sơn hà
tấm lòng yêu nước đã nhòa còn đâu
quăng đi hết cả thuẫn mâu
cung, thương, đao, kiếm... đã lâu không mài
cọc ngồi lên tiếc lắm thay
đằng giang tự cổ... hồng say máu thù
sử còn lưu dấu thiên thu
Diên-Hồng xóa hết mây mù bắc phương
cọc nhìn nước sáng tựa gương
sinh ra một lũ lầm đường u mê
biển sông dậy sóng tư bề
bắc-phương-tỏa-thược* chẳng hề em anh.
gác tay thao thức năm canh
hồn Nguyên-Phong nỡ quên đành hay sao
ngoài kia biển thẳm thét gào
biên cương dấu ải máu đào còn tanh.
Trang Y Hạ
* Ghi ở đền thờ vua Đinh (Ninh Bình)
|