Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Người Đàn Bà Ăn Xôi Gấc
Thơ Trang Y Hạ













 

 

Vỉ xôi tắm sắc đỏ của gấc
nâng niu vo tròn năm ngón búp măng
thật nhẹ - nhỏ nhẹ - chị ăn
dãy ghế dài thả mắt ra đường Larkin

tháng nầy trời dẫn mùa hè - bỏ bơ vơ một mình
gã đàn ông len lén nhìn chị
trầm ngâm khờ khạo
quay quay ý nghĩ
gió thỏ thẻ lay cành hoa phượng
mây pha sắc ấn-tượng một bó thù lu bờ vai
máu tuần hoàn nóng rát cứa tâm tưởng

im lặng và - im lặng
rồi từ nơi thăm thẳm
văng vẳng âm thanh múa may của bầy răng
điệu bolero cộng hưởng
con ve sầu già khú đầu thai nơi kiếp khác

dạo xưa gã đàn ông - quen một người con gái bắc kỳ
thuở cô chui tàu há mồm xuôi nam buồn man mác
lơ ngơ lết thết cập bến saigon
nhẩm đếm - hơn mười tuổi đầu
chưa nhét đủ hình ảnh nơi chôn nhau cắt rốn

nước sông đồng nai ngọt mềm phù sa bồi tâm hồn
nâng niu dáng cô thiếu nữ bắc kỳ
bé nhỏ dễ thương - tâm hồn xáo trộn
lúc đi nhanh
lúc bước chậm
thời gian khi thiếu khi thừa
bỗng dưng - mong trời thêm mưa
bỗng dưng - chờ trời bớt nắng

chinh chiến điên cuồng quay mùa
vết thương vùng đất quê hương mang nặng
tình yêu nắm tay cắm cúi theo hướng rừng hoang
dấu chân mỏi đời lưu lạc
luyến tiếc góc vườn-địa-đàng
nàng ẩn dòng ngẫm lời kinh yêu thương - tịch mịch

gã đàn ông chốc chốc len lén ngắm người đàn bà
tâm tư nặng nề
mưa đêm rã rích
thuở thao thức xé trần căn phòng trọ buổi lang bạt kỳ hồ
hồn sóng nhấp nhô
chưa kịp nhìn thật kỹ dung tình thời trai trẻ
vậy mà - xuồng thời gian âm thầm lướt qua rất lẹ
lạc giấc mơ hoa
âm ỉ hối hả cuốn lu mờ tầng tầng kỷ niệm
dỗ ngọt vết nhăn trên da thâm sáng tỏ

sao có thể người giống người đến kỳ lạ
vậy hả
chẳng lẽ nàng còn tơ hào nơi góc vườn địa đàng - nọ
sục tìm cái mặt gã đàn ông u mê dưới tàng cây trứng cá

gã đàn ông ngồi chết trân - pho tượng
con đường Larkin hóa dòng sông - mơ tưởng
thủy triều đẩy người con gái bắc kỳ
không tàu há mồm
thêm một lần viễn du
tình yêu quê hương
tình yêu đôi lứa
đã không giữ được

người đàn bà đứng lên bắt gặp ánh mắt gã đàn ông
dợm bước
nấn ná
phảng phất hơi sương phớt ngang ngăn dĩ vãng
một thoáng gã xấu hổ - lòi cái tuổi thời con chim mới lớn
trong đầu lởn vởn
tiếc nuối  
lẽ nào
vuột mất thêm lần nữa hình bóng người con gái bắc

người đàn bà phủ áo chắn gió lùa hắt hiu
ánh mắt nhu mì
quét ngang
vẻ mặt tê tái ẩn chút khù khờ ngây ngô của gã đàn ông
nụ cười - mona lisa
tiếng hài reo chầm chậm lướt qua - không ngó lại

gã đàn ông cúi xuống lượm hạt xôi gấc còn sót
môi mấp máy.

Trang Y Hạ


Trở về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang