Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Nghe Mưa
Thơ Trang Y Hạ


 

 


 

 

Giọt rơi đậm rưới vòng qua Tân Cảnh
ngước đèo cao cõng kỷ niệm mỏi nhừ
súng gươm liệng cớ chi đời không rảnh
lớ ngớ đầu ngẫm nghĩ chuyện binh thư

chân cà khiểng kéo tâm hồn rêu phủ
dạo rừng hoang lần mót nhánh xuân qua
bông cỏ tranh trắng toát trời Tô Vũ
sương pha trăng phối khung cảnh nhợt nhòa

bậu quảy gánh dò chợ đồi gió ngược
ngóng chàng trai lội núi lớn có về
gót quân hành không thể nào biết được
ánh chập chờn hỏa châu rợn sơn khê

gió rủ nắng thiêu trời đôi tay nẻ
mây rủ mưa nhủn đất cóng hai chân
chợ trưa trật - tiết ngày xanh bán rẻ
con chim quyên ngó đất xót xa cành

nhớ bậu quýnh nặng vai ghì dốc đứng
đất lên màu đỏ quạnh chảy qua tim
bậu ảo ảnh rung màn sương lơ lửng
chưa sang sông dường thân xác đã chìm

ngày mở mắt phố một vòng giáp mặt
không hỏi ra lòng cảm nỗi ly hương
nghiêng phố núi gom cảnh sầu hiu hắt
đến rồi đi nào ai có thể lường

bia sủi bọt nâng điệu buồn năm tháng
rượu tỏa hơi dìu sầu muộn vây quanh
núi cao chắn ẩn vùng trời hữu hạn
đêm cầm canh vọng tiếng pháo dỗ dành

mơ ước ngún về nơi hò hẹn trước
biết đâu là còn đọng phút quen thân
mưa chưa xóa đôi bóng hình lã lướt
nên nghe mưa mà lòng luống bần thần

giọt mưa thấm Tân Cảnh thời bỏ lại
một địa danh sừng sững giữa DakTô
vin sử lịch vết dao âm ỉ mãi
trời Tam-Biên nghèn nghẹn mảnh dư đồ.

Trang Y Hạ


Trở về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang