Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Sợi Dây Diều Nhớ Tháng Tư
Thơ Trang Y Hạ


 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 



sợi dây diều

Nửa thế kỷ cha chưa về quê cũ
ngày xa quê lên bảy chẳng hiểu gì
nên nỗi buồn không thấm buổi chia ly
nơi mở mắt - mờ mờ trong tâm tưởng.

Kể từ đó cha trượt dài bốn hướng
lớn từng ngày theo lửa khói đạn thù
rừng cao nguyên mưa gió núi âm u
niềm cố quận rạng dần theo năm tháng.

Dòng sông nhỏ khát khô mùa nắng hạn
chưa một lần cha tắm mát tuổi thơ
tuổi thơ cha đi quanh quẩn trên bờ
thương con nước nhọc nhằn qua xóm vắng!

Có những lúc chiều vàng cha lẳng lặng
nhìn cánh diều bay lượn giữa từng không
diều của cha dây đứt lộn xuống đồng
chân lưu lạc bao năm chưa nối lại.

Nửa thế kỷ cuộc đời cha gập gãy
thuyền lênh đênh neo đậu chốn xa khơi
thuyền của cha là bản nhạc không lời
cứ réo rắt ru hồn thêm xao xuyến.

Đôi khi ngỡ thân là con én liệng
kéo mùa xuân về lại chốn xa xưa:
ngọn tre xanh, tàu cau gió dung đưa
đi chợ tết dưới mưa phùn lất phất.

Tuổi thơ trước không ồn ào tất bật
tập đánh vần theo từng bước chân trâu
không vào chùa quanh năm mặc áo nâu
tình thân ái như chưa hề phai nhạt.

Con lẫm đẫm bước chân - đời lưu lạc
giấy-khai-sanh, mang nguyên-quán-quê-cha
còn nơi-sanh, lạ hoắc một phương xa
tìm gia-phả, hãy về nơi Thờ-Tự...

Ai cũng phải nhìn sâu vào quá khứ
để hiểu rằng đang đứng ở nơi đâu
tọa độ nào cho biết chỗ nông sâu
tự tin bước vào tương lai vững chắc.

Dòng sông có cạn nguồn hay mưa rắc
tắm một lần con cảm nhận tuổi thơ
của ngày xưa cha bỏ lại bên bờ
dây diều đứt gió bay chưa kịp nối.

Trang Y Hạ
tặng ba cô con gái

 

 

 

nhớ tháng tư

Giày nón vứt, súng đạn quăng xuống ruộng,
đang đánh nhau, tự nhiên bắt đầu hàng…
làm ngụy dân lầm lủi bước lang thang
dáng thất thểu như hồn ma dương thế!

Sao bổng chốc lại hóa ra dâu bể?
sao thản nhiên lịch sử lại sang trang?
mấy chục năm chống giặc rất hiên ngang
rồi một sớm tan hàng... ôm qúa khứ!

Rồi bổng chốc, lê chân cùm bỏ xứ
vào vòm trời tù tội đến xót xa!
tình quê hương luôn vời vợi bao la
đời đã đổi, nên hóa ra thù hận?

Người con gái gói tình yêu hụt hẫng
trao về đâu giữa hổn loạn bây chừ?
tà áo trắng e ấp những cánh thư;
đèn lụn bấc nhớ thương người lính chiến!

Thân Từ Hải ôm hận lòng - chết điếng!
lơ láo hàng…thân phận chẳng ra chi.
thằng nhanh chân bỏ sĩ tốt chạy đi...
đứa chậm trễ ôm nỗi đau gỡ lịch!

Người vợ trẻ nhớ chồng đêm u tịch.
người mẹ gìa nước mắt cũng cạn khô.
ngày hòa bình vẫn còn những nấm mồ.
vùi rãi rác... âm thầm trong đêm tối!

Người chiến sĩ đứng cúi đầu sám hối
trước “Hồn -Thiêng…!” Không thèm đổ thừa ai.
nếu bảo rằng: Cầm súng là tay sai!
hơi đâu chấp, thời gian rồi... khắc biết...

Thời gian tỏ... lại càng thêm nuối tiếc!
thuở tự do-dân chủ-giờ còn đâu?
cả Miền nam sung túc lại đẹp giàu!
tình nhân ái thấm sâu từ nguồn gốc.

Nhớ tháng tư cuộc đổi đời thảm khốc:
tìm tự do, vượt biển rộng hiểm nguy;
tìm tự do, băng rừng núi ra đi…
bỏ thân xác trên non cao, đáy biển!

Ba mươi mấy năm, không ai lên tiếng.
dù vài lời để an ủi đơn sơ!
dòng sông trôi còn ngăn cách đôi bờ.
cứ mãi mãi “việt kiều” nên xa lạ!

Khúc ruột ngàn… chỉ là lời xả lả…
bọn vượt biên -lũ đĩ điếm ma cô,
chây lười lao động  nên mới đổ xô
theo đế quốc hòng kiếm tìm...bơ sữa !

Thời đổi mới, vội đùng đùng mở cửa.
hết vô sản, đến phú qúy, ngựa xe... 
tỷ đô la, bọn đĩ điếm gửi về
cứ như thế ngồi rung đùi, hí hởn!

Nhớ tháng tư, đau thương còn lởn vởn
người Việt Nam phiêu bạc bốn phương trời
đêm tha hương buồn tiếc nhớ khôn nguôi,
của hương hỏa theo thời gian - sứt mẽ !

Trang Y Hạ

Trở về Trang Thơ

Trở lại Đầu Trang