245.
Một chú muỗi đực đang tà tà bay qua, bay lại thì bất ngờ, bị người kia xòe bàn tay đập cái chát. Chết, dẹp lép.
Quá uất ức, linh hồn muỗi không siêu thoát được mà lại bay vút lên trời xanh, vượt qua trăm ngàn tinh tú đến cúi lạy trước Thượng Đế khóc lóc:
- Thưa ngài, con có làm chi nên tôi đâu mà để bị loài người đập chết thẳng tay như vậy. Xin ngài cứu xét cho con được hồi sinh.
- Thế anh có chích người ta không.
- Thưa không. Hoàn toàn không. Chỉ có đám muỗi cái khát máu mới rủ nhau đi chích người ta. Đám muỗi đực tụi con là dân "chay trường". Bữa nào vui lắm cũng chỉ rủ nhau đi hút mật hoa mà thôi.
Thượng Đế gọi đám kỹ sư mang blue print ra coi lại.
Kỹ sư trưởng coi xong, kính cẩn:
- Thưa Thượng Đế, theo bản design của ngài hồi khai thiên lập địa thì chỉ có muỗi cái trưởng thành mới chích hút máu người và động vật máu nóng để nuôi trứng phát triển duy trì nòi giống. Muỗi cái có vòi dạng đặc biệt có thể xuyên thủng da người và động vật để hút máu. Muỗi cái cần hút thêm máu để có nguồn protein để sản sinh ra trứng. Còn muỗi đực được design với 1 cái vòi có đầu loe ra như hình loa kèn chỉ để mút những giọt sương đêm đọng trên hoa trái hoặc mật hoa mà thôi, tuyệt đối không chích ai được.
Tóm lại, muỗi đực dân "ăn chay trường".
Quay qua muỗi đực, Thượng đế trầm ngâm:
- Thế anh có "chích" mấy nàng muỗi cái không?
Muỗi đực lật đật lại sát gần Thượng đế, trình ngài xem cái vòi toè loe của mình rồi phân bua:
- Thưa ngài, xin ngài coi lại xem, cái vòi này mà chích được ai!
- Anh hiểu sai ý ta rồi. Ta hỏi anh có "chích" muỗi cái bằng cái vòi khác cơ, cái vòi ở dưới kia kià.
Vừa nói, ngài vừa chỉ tay vào hạ thể muỗi đực.
Muỗi đực cúi đầu, gãi tai, thú nhận:
- Thưa, cái vụ này thì có. Có đều đều.
Suy nghĩ hồi lâu, Thượng Đế phán:
- Chính vì anh "chích" con muỗi cái, nó có bầu, nó cần protein để nuôi con anh, nó mới phải đi chích máu người. Nếu anh đừng chích nó thì nó cũng chỉ hút sương, hút mật, cũng "trường chay" như anh thôi... Kể cũng không oan uổng gì...
Thượng Đế chưa dứt lời thì muỗi đực, biết mình đuối lý, bật khóc nức nở.
Thượng đế mềm lòng:
- Thôi được, ta có thể cho anh sống lại với một điều kiện
- Điều kiện gì, thưa ngài?
- Anh sẽ không bao giờ được "chích" muỗi cái nữa. Anh có bằng lòng không?
Muỗi đực cúi đầu, suy nghĩ 1 lát, lẩm bẩm như là nói với chính mình:
- Nếu vậy, chết sướng hơn .....
Lời khẩn cầu tha thiết của một thanh niên trước vị Linh mục của thị trấn Lancaster:
"Cha hãy ban phúc cho con, vì con có tội. Đã sáu tháng rồi con không thú tội. Con đã ở với một người phụ nữ phóng đãng"
Linh mục thở dài:
- Có phải Tommy đó không?
- Vâng thưa cha, chính là con.
- Và ai là người phụ nữ đã dan díu với con?
- Con sẽ không nói đâu thưa cha. Điều đó sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của cô ấy.
- Tommy, sớm hay muộn gì ta cũng sẽ tìm ra. Tốt nhất là con hãy nói cho ta biết. Có phải là Brenda O'Malley không?
- Con không thể nói được.
- Có phải là Patricia Fitzgerald không?
- Con sẽ không bao giờ nói.
- Vậy có phải là Bridget O'Shanter không?
- Con xin lỗi, nhưng con sẽ không nói tên cô ấy.
- Thế có phải Cathy O'Dell?
- Miệng con đã cắn chặt rồi.
- Vậy thì Fiona Mallory chăng?
- Xin cha, con sẽ không nói đâu.
Linh mục thở dài đầy thất vọng:
- Con thật là một anh chàng cứng đầu, Tommy, ta đành phải chịu con thôi. Nhưng vì con đã có tội, con cần phải chuộc lỗi. Bây giờ thì con đi đi.
Tommy quay trở lại dãy ghế. Bạn của anh ta, Frank Dick, quay lại thì thào:
- Cậu có được gì rồi?
- Năm mối ngon lành khác!
Thấy ông chồng cứ chui' mũi ngắm bức ảnh của một người mẫu mặc bikini, bà vợ bực mình nói:
- Thật đáng xấu hổ! Nếu mặc như thế thì em sẽ không bao giờ bước ra khỏi nhà.
- Nói thật nhé. Nếu em mà được như thế, anh cũng chẳng bao giờ bước chân ra khỏi cửa.
Chuẩn bị đi dự hội hóa trang, vợ nói với chồng:
- Anh bảo nên chọn loại mặt nạ nào để đi dự hội mà không ai nhận ra em?
- Dễ thôi, em đừng đội tóc giả, không son phấn, không vẽ mắt, không đeo lông mi giả, như vậy thì đến anh cũng chẳng nhẫn ra em nữa là.
- Này cậu, làm sao mà người tiền sử có thể sống thiếu máy tính, điện thoại di động, TV, radio… được nhỉ?
- Tất nhiên là họ không thể sống được. Cậu không thấy họ chết hết cả rồi sao!
Một ông giám đốc đang báo mướn nhân viên với điều kiện: nam giới và có gia đình. Một bà gọi điện thoại chất vấn ông giám đốc:
“Tại sao ông chỉ mướn các ông có gia đinh? Chắc ông cho phụ nữ chúng tôi dốt nát và yếu đuối phải không?”
Ông giám đốc trả lời: “Không phải thế bà ạ. Sở dĩ chúng tôi chọn những ông có gia đình vì chúng tôi chỉ muốn mướn những nhân viên đã quen bị sai vặt mà không biết giận dỗi và cãi lại thôi.”
Chồng: “Em à, mai anh mời một người bạn đến ăn tối nha?”
Vợ: “Cái đó tùy anh. Vì ở nhà này, anh đi chợ, nấu cơm, rửa chén, quét dọn và giặt quần áo. Nay muốn bày ra thêm thì tùy ý anh thôi. À, mà anh mời ai vậy?”
Chồng: “Tên này cứ nằng nặc đòi lấy vợ. Anh mời nó đến ăn để nó thấy tận mắt đời sống gia đình.
Chàng và nàng quen nhau đã lâu và cũng đã nhiều lần đi chơi với nhau. Tuy thế, chưa bao giờ chàng vượt quá giới hạn cho phép. Một ngày mùa xuân, ngồi trên băng ghế của công viên thanh vắng, chỉ có hoa và bướm chung quanh. Chàng say đắm nhìn vào mắt nàng và ấp úng:
- Em, em có cho phép anh được hôn bàn tay của em?
Nàng ngượng ngùng trả lời:
- “Sao thế, môi của em có vấn đề gì chăng?”
- Dạ thưa quan tòa, cách đây năm năm, con mụ hàng xóm nhà con dám ví con giống như con bú dù.
- Chuyện đã xẩy ra cách đây năm năm rồi sao bây giờ ông mới đi thưa?
- Dạ thưa quan tòa, hôm qua con mới vô sở thú mới thấy con bú dù mặt mũi nó ra làm sao.
Trong cuộc thi hoa hậu, có 3 nguời đẹp vào chung kết để thi vấn đáp: 1 cô là công nhân xuởng lắp ráp xe đạp, 1 cô nữa là công nhân hãng bia, còn cô thứ 3 làm trong xưởng lắp ráp tủ lạnh National.
Cô công nhân xuởng lắp ráp xe đạp được phỏng vấn truớc. Ban giám khảo hỏi:
- Cô hay cho biết theo quan niệm của cô, nguời đẹp khác xe đạp chổ nào ?
Cô này chúm chím cuời duyên trả lời :
- Thưa ban giám khảo và thưa tất cả quí vị, xe đạp thì phải đạp pê-đan lấy trớn rồi mới leo lên cưỡi, còn đàn bà nói chung thì phải làm nguợc lại ạ !
Khán giả đồng thanh vổ tay tán thuởng. Kế tiếp ban giám khảo hỏi cô công nhân hãng bia:
- Cô hay cho biết chổ khác nhau giửa phụ nử và chai bia ?
Cô này bèn trả lời:
- Thưa quí vị , theo ý em thì chai bia được đong đầy truớc khi đóng nút, còn phụ nử thì được đóng nút trước rồi mới đong đầy đấy ạ !
Cử toạ vổ tay vang dậy và có tiếng huýt sáo như điên. Ðến cô thí sinh của hãng tủ lạnh National. Truớc câu hỏi tương tự về sự khác biệt giửa tủ lạnh và đàn bà của ban giám khảo, cô ta mắt sáng long lanh,trả lời:
- Dạ ... theo em thì có 1 điểm khác biệt nhỏ như thế này : Thường thì nguời ta cho vào tủ lạnh miếng thịt lúc nó còn mềm để rồi lúc lấy ra nó trở thành cứng. Còn đối với đàn bà thì nguợc lại, miếng thịt cho
vào thì cứng, đến lúc lấy ra thì đã hoá mềm...
Rồi cô này lấy vạt áo che miệng cuời.
Theo bạn ai trong ba cô trả lời hay nhất?
Nếu các bạn có những truyện cười khác, xin các bạn gửi về cho chúng tôi: Hướng Dương txđ
Trở lại Đầu Trang |