|
|

Bướm Hoa
Chiều hạ vàng rắc nắng lung linh,
Lả lơi lá động, gió giao tình,
Chàng bướm quân vương chầm chậm… ngự,
Cung nữ đài hoa nhẹ rướn mình!
Phạm Huy Nhật

|
Cuộc Chơi
Khi xưa em ghé chốn này,
Rắc hoa, rải mộng, em bày cuộc chơi,
Tuổi xanh vừa chớm mộng đời,
Khôn ngoan, em đặt trò chơi ái tình,
Em ngôi công chúa cung đình,
Thiếu vai phò mã, thương tình em trao,
Tình ta sánh với trăng sao,
Môi xinh nũng nịu, ngọt ngào lời yêu,
Lòng trai chưa vững đã siêu,
Anh say nét ngọc, nựng chiều, đam mê,
Như giông bão sập trở về,
Lửa rừng bùng cháy, tràn trề luyến thương,
Tình như khói, tình như sương,
Tình xây lầu mộng thiên đừơng trần gian,
Đôi ta quấn quit liền cành,
Trai tài, gai sắc, bức tranh tuyệt vời,
Đắm say, em hứa: ‘trọn đời!’,
‘Tình như duyên kiếp, suốt đời đẹp đôi!’,
Ai ngờ đến chữ ‘than ôi’!,
Tình yêu ‘duyên kiếp’, mà rồi cũng tan!,
Em cuời: ‘đó chuyện thế gian’,
‘Hợp, tan; xin chớ ngỡ ngàng, hờn đau’,
Cuộc vui nào cũng qua mau!
Tình mơ hôm trước, hôm sau rã rời!
x0x
Em xưa lạc bước ghé chơi,
Rắc hoa, rải mộng; vẽ vời cuộc chơi,
Để anh ôm mộng tả tơi,
Ngẩn ngơ, anh ước cuộc chơi chưa tàn,
Ôm sầu khóc giũa trần gian!...
Phạm Huy Nhật
|