Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Truyện Cười - Truyện Tiếu Lâm


211

Trong cuộc thi hoa hậu, có 3 nguời đẹp vào chung kết để thi vấn đáp: 1 cô là công nhân xuởng lắp ráp xe đạp, 1 cô nữa là công nhân hãng bia, còn  cô thứ 3 làm trong xưởng lắp ráp tủ lạnh National.
Cô công nhân xuởng lắp ráp xe đạp được phỏng vấn truớc. Ban giám khảo hỏi:
 -  Cô hay cho biết theo quan niệm của cô, nguời đẹp khác xe đạp chổ nào ?
 Cô này chúm chím cuời duyên trả lời :
 -  Thưa ban giám khảo và thưa tất cả quí vị, xe đạp thì phải đạp pê-đan lấy trớn rồi mới leo lên cưỡi, còn  đàn bà nói chung thì phải làm nguợc lại ạ !
Khán giả đồng thanh vổ tay tán thuởng. Kế tiếp ban giám khảo hỏi cô công nhân hãng bia:
-   Cô hay cho biết chổ khác nhau giửa phụ nử và chai bia ?
Cô này bèn trả lời:
 - Thưa quí vị , theo ý em thì chai bia được đong đầy truớc khi đóng nút, còn phụ nử thì được đóng nút trước rồi mới đong đầy đấy ạ !
Cử toạ vổ tay vang dậy và có tiếng huýt sáo như điên. Ðến cô thí sinh của hãng tủ lạnh National. Truớc câu hỏi tương tự về sự khác biệt giửa tủ lạnh và đàn bà của ban giám khảo, cô ta mắt sáng long lanh,trả lời:
 - Dạ ... theo em thì có 1 điểm khác biệt nhỏ như thế này : Thường thì nguời ta cho vào tủ lạnh miếng thịt lúc nó còn mềm để rồi lúc lấy ra nó trở thành cứng. Còn đối với đàn bà thì nguợc lại, miếng thịt cho
vào thì cứng, đến lúc lấy ra thì đã hoá mềm...
Rồi cô này lấy vạt áo che  miệng cuời.
Theo bạn ai trong ba cô trả lời hay nhất?

 

Một cậu bé được một cậu bạn cùng lớp dạy rằng hầu hết tất cả người lớn đều có những bí mật riêng của họ và rất dễ moi tiền của họ bằng cách dọa họ rằng "Tôi biết tất cả sự thật". Cậu bé quyết định sẽ thử điều này, khi về đến nhà vừa gặp mẹ cậu đã nói:
-   Con đã biết tất cả sự thật.
Người mẹ nhanh chóng cho cậu 10 nghìn đồng và nói:
-   Đừng nói gì với bố nhé!
Quá ngạc nhiên vì thành công bất ngờ, cậu đợi đến khi ông bố đi làm về và bảo:
-   Con đã biết tất cả sự thật.
Ông bố ngay lập tức rút ví cho cậu 50 nghìn đồng và nói: "Bố xin con, con đừng nói gì cho mẹ biết nhé.
Vô cùng hài lòng với phương pháp kiếm tiền mới của mình, hôm sau khi cậu gặp ông đưa thư trước cửa nhà, cậu nói ngay với ông ta:
-   Bây giờ tôi đã biết tất cả sự thật rồi.
Sau khi nói xong cậu thấy ông đưa thư đứng lặng người ra và rất xúc động. Sau khi cố trấn tĩnh ông giang hai tay ra và nghẹn ngào nói với cậu bé:
-   Nếu con đã biết hết sự thật rồi thì...con... lại đây với bố đi con.

 

Chúc Thư bà vợ để lại cho ông chồng !

 "... Em cấm anh không được cho con mẹ T. đến nhà quàn. Em ghét cái mặt nó không chịu được. Nó mà dẫn xác đến, em trợn mắt lè lưỡi ra là nó đứng tim, nó chết ngay tại chỗ cho coi.
Ðám tang xong thì anh phải bán nhà đi khỏi cái xóm mình đang ở. Em không muốn anh tiếp tục sống cạnh nhà con mẹ B. nữa. Em thấy nó gian lắm. Nó thấy em đi qua là nó nhổ nước miếng xuống đất rồi quay ngoắt vào nhà, mà nó thấy anh thì nó c ười ngỏn ngoẻn nhe răng ngựa ra trong khi em thì có làm gì nó đâu.
Sau ba năm, anh muốn lấy ai thì lấy, em không cấm, nhưng anh không được lấy con mẹ N., con mẹ L., con mẹ C. Anh mà lấy một trong mấy con mẹ này thì em hiện hồn về em bóp cổ anh, em xé xác mấy con voi dầy ngựa xé này ra chứ đừng có mà trêu ngươi em.
 Quần áo của em, anh đem cho Salvation Army, cấm không được cho mấy con chằng ăn trăn quấn ấy đụng tới. Nữ trang thì đeo hết cho em rồi hãy chôn. Cái hộp bích qui em cất trong garage, dưới mấy thùng bột giặt, bọc bằng bao plastic thì mang đốt đi cho em. Cấm anh không được mở ra coi. Anh mà không nghe lời em, đêm em hiện về em lấy dây điện em xiết cổ anh.
Trong ấy chỉ có đống hình và thư của mấy con đĩ bạn anh thôi. Không cần phải xem nữa. Ảnh chúng nó bị vẽ râu và chọc mắt rồi thì xem làm gì nữa. Luôn cả quyển sổ điện thoại mà anh tưởng mất, đi kiếm cả tháng không ra hồi đó nữa. Chúng nó ở trong đó hết. Hơn nữa, mấy con đĩ ngựa ấy cũng đâu còn ở những số điện thoại cũ nữa mà kiếm.
Bây giờ em đã ra đi, anh muốn làm gì với những đứa khác thì làm, em không biết thì không sao, nhưng cấm anh không được lạng quạng trở lại với mấy con đĩ ngựa kia. Em nghĩ tới chúng nó mà vẫn còn lộn ruột. Có đứa dám gọi em là sư tử trong thư viết cho anh mà em bắt được. Chúng nó hỗn như thế sao chịu được.
Anh phải nghe lời em: chủ nhật phải ra thăm mộ em, đi một mình, không được hẹn hò đứa nào trong ngày hôm ấy. Có đi chơi với con nào thì cấm không được đeo mấy cái ca vát em mua cho, mấy cái sơ mi, giầy, jacket em chọn cho anh hồi em còn sống.
Em thiêng lắm, nói cho anh biết trước. Ðừng có chọc em cho em điên tiết lên, nghe chửa..."

 

Bốn người khách vào một quán lịch sự. Họ lên lầu cho kín đáo, yên tĩnh. Trong khi chọn món ăn, cô gái chiêu đãi bia tiến lại gần bốn vị khách:
-    “Em rót bia cho mấy anh nhé?” - Cô nhoẻn miệng cười tươi rói.
Trước nụ cười tuyệt vời ấy, bốn vị khách nhìn qua nhìn lại thăm dò ý kiến lẫn nhau. Anh A liền nói với cô gái:
-    “Xin lỗi, em quí danh là gì, ở đâu, anh không nhớ nhỉ?”
Cô ta lại cười, răng trắng lóa, đều như sắp:
-    “Hỏi quê…rằng biển xanh dâu
Hỏi tên…rằng mộng ban đầu đã xa”.
Anh B nghe thế, vỗ đét đùi:
-    “Úi chà chà! Lại thuộc cả thơ. Tuyệt vời. Cứ rót bia của em đi”.
-    “Dạ. Cảm ơn quí anh”.
Và, thế là họ dùng bia của cô gái tiếp thị. Anh C đon đả:
-     “Lấy thêm ly. Em cùng ngồi đây uống cho vui”.
-     “Dạ”.
Thế là bàn có thêm một bông hồng giữa đám sỏi đá.  Anh D mời tất cả cụng ly và nhận xét:
-     “Coi bộ em học giỏi nhỉ!”.
Cô lại cười. Đúng là cô ta “ăn tiền” nhờ có nụ cười duyên. Nụ cười như thể cái ống bơm, cứ hút người ta té nhào:
-     “Em cũng học mót. Nói chơi cho vui mà. Quí anh không phiền chứ? Chắc quí anh học giỏi lắm thì phải?”
Anh A xoa bụng, ưỡn ngực, cố tình khiêm tốn:
-      “Cũng đủ xài. Ai hỏi gì nói nấy. Nhất là lãnh vực văn học. Không bao giờ bị kẹt”.
-     “Thế là quá giỏi rồi. Vậy, em đố các anh về lĩnh vực văn học nhé?”
Nghe thế, cả bàn nhốn nháo hẳn lên, mừng rơn như cá gặp nước. Tại vì họ là nhà giáo, nhà thơ, nhà văn cả… Họ cụng ly chúc mừng thắng lợi, và chờ đợi thử thách từ phía hoa hồng.
Cô gái lại cười, giọng êm như ru:
-     “Nếu có một ông khỏa thân”
Cô cười cười nói tiếp
-     “Ông ta cõng một ông nữa cũng khỏa thân… Về tục ngữ, ông bà ta nói sao?”.
Bốn khuôn mặt của bốn vị khách đều nhăn nhíu cả. Họ không tìm ra câu tục ngữ nói về
trường hợp hy hữu này. Họ bí rị… Anh C nói dứt khoát:
-     “Chúng tôi thua. Cô giảng đi. Nếu đạt yêu cầu văn học, chúng tôi uống mãi Tiger cho đến chiều”.
Cô ta bình tĩnh đáp:
-     “Quân tử nhất ngôn đấy nhá. Này, một ông khỏa thân, cõng trên lưng một ông cũng khỏa thân… Lúc ấy, tục ngữ nói rằng: “Gậy ông đập lưng ông”.
-     “Úi trời! Đúng quá đi chớ.”
Cả bàn cười rộ. Quân tử nhất ngôn. Rót thêm bia. Vừa rót bia, cô tiếp thị vừa đố tiếp:
-     “Này các anh nhé, cũng cái ông khỏa thân ấy, ông ta nhảy tõm xuống ao, tục ngữ nói sao nào?”
Bốn khuôn mặt của bốn vị khách vẫn cứ tiếp tục nhăn nhíu. Họ lại bí rị… Họ lại yêu cầu
đáp án. Cô ta cười tủm tỉm, đáp:
-      Ông khỏa thân mà nhảy xuống ao, tục ngữ bảo rằng: “Chim sa cá lặn”.
Cả bàn lại cười như pháo.
-     “ Úi trời! Đúng quá đi chớ. Cá trông thấy hãi quá, phải lặn.”
Thừa thắng xông lên, cô ta đố tiếp:
-     “Thưa quí anh, cũng cái ông khỏa thân ấy, ông ta ngồi lên hòn đá, tục ngữ bảo sao nào?”
Bốn khuôn mặt thông minh kia lại tiếp tục nhăn nhíu trông đến tức cười. Họ lại bí rị… Lại đòi đáp án. Cô gái thong thả trả lời:
-     “Ông khỏa thân ngồi lên hòn đá, lúc ấy tục ngữ phán rằng: “Trứng chọi đá”.
Cả bàn lại cười như Tết. Ông D tuy thua nhưng vẫn hăm hở:
-     “Đúng quá đi chớ. Trứng này không bể được! Hết rồi à?”.
Cô gái cười:
-      “Cũng cái ông khỏa thân ấy, ông ta ngồi tiểu tiện, tục ngữ bảo sao nào?”
Bốn khuôn mặt sáng lán lại nhăn nhíu trông thiệt thảm thương. Họ vẫn bí rị…Đòi cô ta cho đáp án. Cô gái trả lời ngay:
-      “Ông khỏa thân ngồi tiểu tiện, tục ngữ gọi là “Đất lành chim đậu”.
Cả bàn cười rộ. Chà! Hoành tráng nhỉ! Các vị này còn kém về “tục ngữ” nhiều lắm! Trình độ thua cô  gái, chiêu đãi viên.

 

Một công ty làm ăn thua lỗ. Giám đốc quyết định sa thải bớt nhân viên để cải tổ lại bộ máy làm việc của công ty. Anh ta bàn với vợ:
- Này em, nếu em chịu khó nấu ăn được cho nhân viên thì anh có thể cho bà cấp dưỡng nghỉ việc.
Bà vợ gật đầu đồng ý và nói với chồng:
- Nếu anh chịu khó đêm đêm ngủ với em thì ta có thể cho cậu lái xe nghỉ việc.

Cặp tình nhân nọ yêu nhau đã lâu, tình cảm đã đến độ sâu đậm. Một hôm, cô gái đưa chàng trai về nhà mình và hai người qua đêm với nhau ở đó. Buổi sáng, khi thức dậy, chàng trai nhìn thấy bên giường có treo bức ảnh một người đàn ông rất tuấn tú. Đương nhiên, anh chàng cảm thấy lo ngại, bèn hỏi, giọng run rẩy:
- Ảnh ai đây? Chồng em à?
- Không! - Cô gái đáp.
- Hay là người yêu cũ của em?
- Cũng không phải nốt! - Cô gái khúc khích cười và nhéo tai chàng trai.
- Vậy chắc là bố em?
- Không!
- Thế đó là ai?
- Em. Em ngày xưa đấy!!!

 

Con trai nhà triệu phú Vĩnh Ký vừa kết hôn với con gái của một thương gia giàu có ở Vĩnh Long. Trong đêm tân hôn, chú rể thủ thỉ và hỏi cô dâu :
- Đã là vợ chồng với nhau nên anh hỏi thực, Trước khi lấy anh, em đã giao du với bao nhiêu người đàn ông rồi ?
Cô dâu im lặng không trả lời . Bỗng chú rễ có vẻ hối hận vì câu nói hớ hênh vừa rồi của mình, bèn vuốt ve chữa lời :
- Ý nghĩ anh bậy quá ! Nên mới hỏi em một câu ngớ ngẩn như vậy . Em bỏ qua cho anh nhé !
Nhưng nét mặt cô dâu vẫn đăm chiêu không nói, chú rể lại hỏi tiếp :
- Anh mới nói có thế mà em đã hờn giận anh hay sao ?
Lúc này cô dâu mới cất tiếng đáp :
- Thì anh hãy thư thả đã nào , em còn đang bấm đốt ngón tay đếm xem bao nhiêu người chứ !

 

Hai cô gái nói chuyện với nhau:
- Chuyện cậu và anh chàng mới quen tới đâu rồi?
- Chia tay rồi!
- Sao vậy, tớ thấy tối hôm qua hai người còn đi xem phim mà.
- Tối đó, trong rạp điện cúp mà chân tay anh ta cứ ...
- Sàm sỡ với cậu à !
- Ðược như vậy thì còn khá. Ðằng này anh ta cứ sờ soạng sợ mất đôi dép.

 

Một đêm tối trời ở một làng quê hẻo lánh, một khách bộ hành nhỡ độ đường ghé vào một căn nhà xin thuê phòng nghỉ qua đêm. Chủ nhà từ chối vì nhà chỉ có hai phòng, một của hai vợ chồng và một của cô con gái.
- Tôi có thể nằm trên một chiếc ghế hay một xó xỉnh nào đó cũng được! - Người khách nằn nì.
Ái ngại cho người khách lạ, ông chủ nhà đưa khách vào nhà và nói:
- Thôi được! Tôi thấy anh có vẻ đàng hoàng... Anh có thể ngủ chung phòng với con gái tôi nhưng với điều kiện là anh không được làm gì nó!
Người khách đồng ý ngay không chút suy nghĩ. Chủ nhà dẫn anh ta lên gác, vào một căn phòng nhỏ, dặn dò:
- Anh có thể nằm bất kỳ nơi nào trong phòng nhưng xin nhớ cho là không được làm gì với con gái của tôi đấy!
Người khách trải áo xuống sàn và nằm xuống nhưng loay hoay mãi mà không thể ngủ được vì sàn nhà quá cứng và trời thì lạnh. Nhắm chừng cô gái đã ngủ say, anh ta rón rén lại bên giường. Lay lay cô gái vài cái không thấy phản ứng gì, anh ta leo lên giường đánh một giấc say sưa.
Hôm sau, người khách dậy sớm, cảm ơn ông bà chủ nhà tốt bụng rồi xin thanh toán tiền trọ để tiếp tục lên đường.
- Anh không cần trả tiền. Thật bất tiện phải để anh nằm chung phòng với con gái tôi. Ông chủ nhà nói.
- Ông tốt quá! Xin cảm ơn ông! Người khách nói và hỏi thêm, Sao trời lạnh thế mà suốt cả đêm con gái ông  bà chẳng chịu đắp chăn, làm thân thể cô ấy giá như đồng ấy...
- Xin thứ lỗi! - Ông chủ nhà nói nhỏ - Vì hôm nay là ngày chúng tôi đưa cháu ra nghĩa trang của làng.

 

Những ngày đầu tiên đến lớp cô giáo ăn mặc rất mốt. Điển hình như hôm nay cô ấy mặc một bộ váy rất đẹp và trên ngực áo cài một bông hồng rất xinh xắn,nhưng mấy đứa trẻ chẳng đứa nào để ý cả. Hồi lâu cô giáo muốn khoe cái áo đẹp nên đặt ra câu hỏi thế này:
- Các em có thấy bông hồng rất đẹp trên áo cô không, vậy đố mấy em hoa hồng sống bằng gì?
Sau một hồi suy nghĩ(nát óc,vì tụi nhỏ mới học lớp 1 mà!)một bàn tay giơ lên:
- Thưa cô! Nó sống bằng sữa ạ!
Tất nhiên là thằng bé bị đuổi ra khỏi lớp ngay lập tức mà chẳng hiểu chuyện gì cả. Lát sau thầy hiệu trưởng đi ngang qua, thấy thằng bé như vậy thầy mới hỏi,thằng bé kể nguyên văn. Thầy hiệu trưởng cười và bảo thằng bé:
- Lần sau cô có hỏi như vậy thì cháu phải nói là: bông hồng sống bằng nước và phân nghe chưa!
Thằng bé làu bàu:
- Cháu cũng không nghĩ là rể của nó lại dài đến như vậy!


 
Một người đàn bà sắc nước hương trời thời trẻ làm gái điếm, khi đã về hưu muốn gột rửa lương tâm, mới đến nhà thờ gặp ong cha.
- Thưa Cha , thời trẻ con ... v.v..., Cha hãy rửa tội cho con!...
- Con của ta, ta chỉ đủ khả năng rửa tội cho những công dân bình thường thôi. Với trường hợp của con, ta đành bất lực.
- Chả nhẽ không còn cách nào khác, thưa Cha?
- Ta biết có một người duy nhất đủ độ trong sạch để làm được việc đó. Trong sa mạc phía tây thành phố có một cao nhân đã từ lâu sống xa lánh loài người. Con hãy đến tìm ông ta.
- Cám ơn Cha. Con sẽ lên đường ngay hôm nay.
Sa mạc hoang vu, nơi con người cao quý kia ẩn dật, không hề có một bóng cây cỏ, động thực vật. Ngày ngày ông ta ngồi thiền, thiền chán thì đi chơi. Phần vì nóng, phần vì chỉ có một mình nên nhu cầu sử dụng quần áo trở nên không cần thiết. Trang phục duy nhất của ông là một chiếc mũ rộng vành để che cái nắng như thiêu như đốt của miền sa mạc.
Hôm đó, như thường lệ, người cao quý đang thực hiện vòng chơi rông của bản thân, chợt bắt gặp người đàn bà nói trên. Với trang phục như đã mô tả, ông ta vô cùng lúng túng, rồi rất nhanh, ông tụt chiếc mũ đang đội và dùng hai tay quấn nó phía trước mình để che thân (dù sao so với Chử Ðồng Tử cũng còn lịch sự hơn chán vạn lần). Rất chăm chú, ông yên lặng lắng nghe câu chuyện của người đàn bà nọ.
Rồi rất nghiêm trang, ông lầm rầm cầu khấn. Vào thời điểm thiêng liêng nhất, ông đưa hai cánh tay gầy guộc lên trời, hô to: "Hỡi các đấng thần linh ... v.v...!". Ðang quỳ trước mặt ông, người đàn bà thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc, vì kỳ lạ thay, chiếc mũ vẫn không rơi.

 

Nhà tỉ phú già vừa cưới thêm một cô vợ trẻ đẹp . Sau một đêm mây mưa, sáng dậy lão ta bơ phờ vào phòng tắm rửa rồi cạo râu . Lúc ngồi vào bàn điểm tâm lão ta nói với vợ :
- Cưng à, mỗi khi tắm xong anh có cảm tưởng anh đã trẻ lại được hai mươi tuổi .
Cô vợ trẻ vội la lên :
- Trời ơi uổng quá ! Sao tối qua trước khi ngủ anh không chịu tắm

 

Một ông khách vào tiệm bán hoa:
- Hôm nay ngày đầu năm, ông chủ có cành hoa nào mà... không có hoa, bán cho tôi một cành 
- Ồ! Ông định làm gì với cành hoa đó? 
- À tôi định tặng bà xã tôi ấy mà. 
- Ông cư xử như vậy có tàn nhẫn lắm không? 
- Ồ! Ông không thể thông cảm cho tôi đâu,. Bởi vì hồi sáng bà vợ tôi đã tặng tôi một chai rượu mà không có giọt ruợu nào cả.

 

Hai vợ chồng già sống với nhau rất hạnh phúc. Một hôm ông chồng hỏi vợ: 
- Ví dụ như anh lăn quay ra chết, chỉ còn lại mình em, trong căn nhà này, vậy em sẽ làm gì khi không còn anh? 
Bà vợ nghĩ một lúc rồi trả lời:
- Vì em không chịu được cảnh cô đơn luôn thui thủi một mình nên em sẽ dọn đến ở chung cư của các bà goá. Và em sẽ chọn ở chung với mấy bà goá trẻ để em được đóng vai bà chị . Bây giờ đến lượt em hỏi anh: Nếu bây giờ em chết trước anh thì anh sẽ làm gì? 
Ông chồng trả lời ngay:
- Anh cũng sẽ làm y như em: anh sẽ vào ở chung với mấy bà goá trẻ.

 

A Vietnamese woman called 911 and said that her husband physically abused her. A police officer came to her apartment and wrote the report. She does not speak much English therefore, word by word, the policeman carefully wrote down every single thing the Vietnamese woman told him.
Later a Vietnamese guy translated the report to Vietnamese:
- My husband threats hit see my mother so many times.
(chồng tui hăm đánh thấy mẹ tui đã nhiều lần)
- But today he out hand hit me see my grandmother.
(nhưng hôm nay ổng ra tay đánh tui thấy mụ nội tui luôn)
- Everyday, I make cow cakes, pig skin cakes for him.
(ngày nào tui cũng làm bánh bò, bánh da lợn cho ổng ăn)
- But he told me that I don't know how to make any handicapped pants.
(vậy mà ổng nói là tui hổng biết làm cái quần què gì hết)
- Day and night I only know how to watch ship movies.
(ngày đêm chỉ biết coi phim tàu thôi)
- He said I'm sky horse.
(ổng nói tui là thứ ngựa trời)
- Everyday, I bring my ass go hit cards eat money with a bunch of female horses in the neighborhood.
(ngày nào cũng xách đít đi đi đánh bài ăn tiền với mấy con ngựa cái ở xóm)
- He forbits me to bring those female ghosts home no more.
(ổng cấm không cho mấy con quỷ cái đó đến nhà nữa)
- Because they have too many stories and like say ulgy people different.
(vì họ nhiều chuyện và thích nói xấu người khác)
- My husband thinks he is delicious.
(chồng tui tường ổng ngon lắm)
- His friends are a bunch of buffalo heads and horse face.
(bạn của ổng toàn là lũ đầu trâu mặt ngựa)
- Everyday they bring their empty asses to my house eat, drink, play guitar and fart everywhere.
(ngày nào cũng xách đít không tới nhà tui ăn nhậu, đàn địt um xùm)
- I testicle him go out the street and the truck run over break his head roll to the walk side with the eyes still blinking.
(tui dái sao cho ổng có ngày ra đường bị xe cam nhông cán đứt đầu lăn vô lề mà cặp mắt còn chớp chớp)
- He angry and hit me.
(ổng nổi giận và đánh tui)

Nếu các bạn có những truyện cười khác, xin các bạn gửi về cho chúng tôi: Hướng Dương txđ

Trở lại Đầu Trang

Đọc Truyện Cười Kỳ Trước