Trang Web Hướng Dương Txđ

Trở Về Trang Chính

Truyện Cười - Truyện Tiếu Lâm

256.

Sáu Tửng thẫn thờ, một mình ra đồng vắng. Khóc. Khóc mãi. May đâu có một bà Tiên bay qua, thấy tội, hạ cánh xuống hỏi han. Hhó nói quá. Chuyện đàn ông mà phải nói cho phái nữ nghe. Mãi thật lâu, bà Tiên mới hiểu ra nỗi khổ của Tửng.
Hiểu rồi, Tiên khoái quá, vỗ đùi cái đét, la lớn:
0A
- Thôi, ta hiểu rồi. Có thế mà cứ vòng vo tam quốc mãi. Để ta giúp cho. Bây giờ, con muốn cỡ nào?
Tửng ngượng ngập, không biết diễn tả ra sao. Thời may, Tửng liếc thấy một con ngựa cao ráo, dũng mãnh đang đứng gần đó. Tửng đỏ mặt, nhìn cô Tiên, ngượng ngùng, một tay che mặt, một tay chỉ nhắp nhắp vào con ngựa, không nói được lời nào.
Bà Tiên cười ha hả:
- Ồ, con muốn cỡ con ngựa đó phải không? Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ. Xong ngay.
Bà Tiên vung vẩy chiếc đũa thần:
- Úm ba la Úm ba la, Úm ba la. Rồi, xong rồi đó, đúng như con muốn đó.
Chạy ngay về nhà, mở ra coi, xem có phải thế không.


Khi được Tửng yêu cầu mở lại hồ sơ để tái khám, ông phú hộ từ chối, nói là 9 1ã coi kỹ rồi, nhỏ quá nhưng, vì Tửng năn nỉ quá, sau khi khám lại thì ông tươi cười chấp thuận liền tức khắc.. Cỡ này thì làng này không thể có thằng nào hơn nó được. Từ nay, dù chưa có lễ nghĩa gì nhưng con cứ coi như con sẽ là rể nhà này. À này, tại sao mới hồi sáng, cái vụ đó của con nhỏ xíu mà sao bây giờ lại "ngon lành" quá vậy? Tửng thật thà kể lại chuyện gặp gỡ bà Tiên ngoài đồng vắng.
 
Tối hôm đó, phú hộ thuật lại cho vợ nghe chuyện đã lựa xong rể qúy. Vợ mừng lắm, nói như vậy thì con gái mình chắc chắn sẽ có hạnh phúc, lại khuyên chồng thử bắt chước thằng đó xem sao, chứ của ông cũng xíu xiu chứ hơn gì nó. Ông phú hộ nghe lời, hôm sau, cũng tìm ra đúng chỗ hôm trước sáu Tửng gAp bà Tiên. Ông xức dầu cù là cho cay mắt, ngồi khóc một hồi thì ố là là, bà Tiên quả nhiên hiện ra. Kịch bản hôm trước được lập lại và cuối cùng bà Tiên cũng hỏi ông phú hộ:
- Chuyện nhỏ thôi, con muốn cỡ nào?
Phú hộ cũng ngượng ngập chỉ tay về hướng một con ngựa đang vô tư gặm cỏ xa xa gần cuối cánh đồng.
Tiên cũng cười ha hả, nói con muốn cỡ con ngựa đó phải không, sao đàn ông tụi bay ham chi mà bự dữ vậy. Nhưng mà thôi, chuyện nhỏ, chuyện nhỏ. Xong ngay. Úm ba la Úm ba la, Úm ba la. Rồi, xong rồi đó, đúng như con muốn đó. Đi về coi lại xem có phải thế không.
Phú hộ chạy như ngựa, lồng phóng thẳng về nhà, kêu vợ vào phòng, thoát y tức thi rồi vênh mặt hỏi vợ:
- Bà hãy mở to mắt ra mà coi này, bây giờ tôi ngon lành chưa?
Vợ nhíu mắt, nhìn thật kỹ vào chỗ đó một lúc lâu rồi bỗng hốt hoảng tru lên nhu chó sói sủa trăng:
- Bỏ mẹ rồi, ông ơi. Sao ông ngu quá vậy, ông ơi là ông!
Ngựa đực không chỉ, lại chỉ ngay boong vào một con ngựa cái! Ngu quá cỡ là ngu!

 

Bác sĩ Smith đang khám bệnh cho một cậu bé. Vì không muốn cậu sợ nên ông vừa khám vừa hỏi chuyện.
"Nào Jimmy, ngồi ngoan nhé để bác khám cho. Rồi bác sẽ cho cháu xem thiên đường. Cháu có biết làm thế nào để đến được thiên đường không?"
"Có chứ. Để đến được đó, trước tiên con người cần phải chết trước đã", cậu bé đáp.
Bác sĩ giật mình bởi sự hiểu biết của cậu bé, nhưng vẫn hỏi tiếp để xem cậu ta thông thái đến đâu.
"Giỏi lắm, nhưng muốn chết thì chúng ta phải làm gì nào?"
"Phải đến bác sĩ trước ạ!", cậu bé đáp gọn lỏn.


Một ông chồng tới gặp vị bác sĩ vừa chữa bệnh cho vợ mình, tỏ vẻ khâm phục.
- Bác sĩ biết không, suốt một năm nay bà vợ tôi rất lười ăn, cơ thể ngày càng suy nhược. Tôi đã mua bao nhiêu thức ăn ngon, bắt bà ấy tập thể dục đều đặn mà tình hình cũng chẳng khá hơn. Thế mà chỉ đến chỗ bác sĩ có đúng một lần là bà ấy đã khác hẳn. Bây giờ bà ấy ăn rất khoẻ. Ông đã cho vợ tôi thần dược nào vậy?
- À! Có gì ghê gớm đâu. Tôi chỉ bảo bà ấy đúng một câu.
- Câu gì vậy, thưa bác sĩ?
- Kém ăn là dấu hiệu báo trước tuổi già đang đến.

Người Vợ hớt hãi gọi ông chòng :
- Này ! Ông ơi vào đây xem trong film nó đánh nhau bầm dập cả mặt mày đấy !
Người Chồng hỏi :
- Liệu có bằng trước kia bà đánh tôi thâm tím người không ?
Người vợ đáp:
- Gần tương tự, nhưng nó còn có nhiều miếng hay hơn tôi cơ !


Trước chuyến đi công tác xa, anh chồng đa nghi nhờ bà già hàng xóm trông chừng cô vợ trẻ giúp mình và dặn nếu thấy chuyện khác thường thì báo cho anh ngay.
Tuần đầu trôi qua bình thường... Đầu tuần sau, anh chàng nhận được một bức điện với nội dung:
- Người đàn ông hằng đêm vẫn đến thăm vợ anh hôm qua không đến!


John trở về ký túc xá với hai con mắt bầm tím.
- Cậu làm sao vậy? - Anh bạn cùng phòng hỏi.
- Thật tình, tớ thấy phụ nữ khó hiểu quá. Tớ đang đi phía sau cô gái thì thấy một con sâu rơi trên cổ cô ta, tớ liền đưa tay gỡ nó xuống, cô ta quay lại và ngay lập tức một con mắt của tớ đổi màu!
- Thế còn con mắt còn lại?
- Cũng chính là cô ta, sau khi bị đánh, tớ nghĩ là cô ta không thích bèn đặt con sâu vào chỗ cũ.


Thầy bói nói với một cô gái:
- Sắp tới, trong đời cô sẽ xuất hiện một người...
- Ôi, tuyệt quá! Trông người đó thế nào?
- Không tóc, không răng, nặng khoảng 3 cân rưỡi...


Một chuyên gia về dinh dưỡng đang trình bày trước đám đông ở Chicago : - Các thức ăn mà chúng ta ăn hàng ngày đủ để giết chết hầu hết những người ở đây: Thịt sống thật là đáng sợ. Nước ngọt thì có hại cho dạ dày. Nhiều thứ rau quả thì không tốt, và không một ai trong chúng ta nhận ra những tác hại về lâu về dài của những mầm bệnh chứa trong nước uống. Nhưng có một thứ nguy hiểm nhất mà tất cả chúng ta đã, đang và sẽ ăn nó. Ai có thể cho tôi biết thức ăn nào gây cho chúng ta sự đau khổ nhiều nhất trong nhiều năm sau khi ăn nó?
Một ông khoảng 75 tuổi ngồi ở hàng ghế đầu đứng dậy và nói ngay:
- Bánh cưới!

Một đôi vợ chồng mới qua Mỹ được ít lâu , lại hai cải vả đòi ly dị , bỏ bụng mắm bấy lâu bị vợ lấn lướt nên nói:
-Sugar you you go , sugar me me go!
( Đường cô cô đi, đường tôi tôi đi!)
Cô vợ:
-You think you tasty?
(anh nghĩ anh ngon lắm hả ?)
Anh chồng :
-I love toilet you go go!
( tôi yêu cầu cô đi đi!)
Cô vợ:
-You think you are belly button of dance pole?You live a place mokey cough flamingo crows , clothes house country!
( Anh nghĩ anh là cái rốn của vũ trụ hả ? anh sống nơi khỉ ho cò gáy,đồ nhà quê .)
Anh chồng đáp lại :
-You onion summer three dowm seven up.No enough listen.
( Cô hành hạ tôi ba chìm bảy nổi .Thôi đủ rồi nghe.)
Cô vợ méo máo:
-Me take you , you poor storn spinach two table hand white!
(Tôi lấy anh , anh nghèo rớt mồnh tơ ,hai bàn tay trắng!)
Anh chồng thấy tội bèn nói:
-You eat criminal so ,no star where, we can do again from first.
(Em ăn gian quá ,không sao cả , mình có thể làm lạ từ đầu)
Cô vơ nguôi giận:
-I no want salad again!
( em không muối cải với anh nữa)


Nếu các bạn có những truyện cười khác, xin các bạn gửi về cho chúng tôi: Hướng Dương txđ

Trở lại Đầu Trang

Đọc Truyện Cười Kỳ Trước